Monday, October 13, 2014

Chiếc xe đạp




                                                                                                       Tam La/Người Việt 
2 giờ sáng tôi chợt thức giấc và thao thức trông cho trời mau sáng. Trên đường đi làm về thì nhận được cú điện thoại từ tiệm bán xe đạp cho biết là chiếc xe đạp tôi đặt mua đã về và họ vừa ráp xong trước khi đóng cửa tiệm chiều nay. 
Biết tôi mong đợi nên Andre, người bán hàng và sau trở thành thân, liên lạc liền cho tôi biết, tôi vui mừng nhưng vì không tiện đường quay lại nên hẹn là sáng sớm mai sẽ có mặt khi hắn ra mở cửa tiệm để tôi lấy xe đạp về.

Từ khi ưng ý và đặt mua một chiếc xe đạp để leo núi (mountain bike), tôi như sống lại những khoảng đời của thời mới lớn khi học ở ngưỡng cửa cấp hai. Ngày đó, tôi cứ đeo theo mẹ tôi nằng nặc đòi mua cho được chiếc xe đạp mới để đi học. 

Tôi viện mọi lý do như trường xa nhưng thật sự thì tuổi mới lớn đèo bồng để có một chiếc xe lấy le với bạn bè. Giờ nghĩ lại, lúc đó tôi đã làm mẹ tôi buồn và khổ tâm nhiều lắm. Thương con nhưng vì hoàn cảnh kinh tế gia đình khó khăn lúc đó làm sao mà nuông chiều theo ý thích của con được. 

Những ngày sau đó, khi tan trường tản bộ trên con đường về nhà, tôi thường đi ngang qua tiệm bán xe đạp mới, nhưng chưa bao giờ có ý định đẩy cửa tiệm bước vào để tận mắt coi, rờ, hít cho biết cảm giác được làm chủ hay biết mùi chiếc xe đạp mới ra làm sao. 

Tôi chỉ có thể đứng nhìn từ bên ngoài cửa tiệm với tấm cửa kiếng ngăn cách mà ao ước sẽ có ngày được mẹ tôi dẫn vô tiệm và lựa mua cho tôi một chiếc theo ý thích. Nhưng mơ ước chỉ là ước mơ mà thôi.

Một ngày đi học về, tôi thấy chiếc xe đạp cũ rích dựng ở sân nhà, mẹ bảo ráng "khắc phục" chạy đỡ đi học đi rồi bao giờ nhà khá giả thì đổi chiếc mới. Dòm chiếc xe đạp, tôi nghĩ cái này là phụ tùng lắp ráp bằng sắt thép từ Đệ Nhị Thế Chiến, à không từ viện bảo tàng thời xửa thời xưa. 

Tôi chưa thấy chiếc xe đạp nào cũ hơn chiếc này, và nặng nề như là thiết giáp, xe tăng. Sau nhiều thuyết phục của mẹ và nghĩ tới hoàn cảnh gia đình lúc bấy giờ thì tôi chấp nhận "có còn hơn không, có còn hơn không."

Những ngày kế tiếp tôi và thằng bạn thân quyết định làm mới lại chiếc xe. Tôi xin mẹ ứng trước tiền quà sáng cả tháng để có tiền mua nước sơn, giấy nhám v.v... Nghĩ là làm liền. 

Hai thằng tôi lôi kiềm, mỏ lết bắt đầu cuộc "giải phẫu" chiếc xe. Thường xây bất cứ cái gì cũng lâu, mà tháo ra thì lại nhanh. 

Cứ thấy trên xe chỗ nào có ốc thì mở, thế là trong một thời gian ngắn hai cái bánh xe, cái ghi-đông, yên xe, pê-đan, căm, nằm ngồn ngang ở nền nhà. Chỉ còn lại cái sườn xe trơ trọi. Có giấy nhám, tụi tôi bắt đầu sạc tới sạc lui cho tróc đi hết cái sét và nước sơn cũ. 

Những chiếc căm xe, cũng lấy giấy nhám vuốt từng chiếc một cho óng ánh. Thấy sức mình có hạn, tụi tôi là thợ vịn, cộng với nghề tay ngang quẹt một đường sơn là tôi thấy không xong rồi, nước sơn không đều và láng như trong mơ tưởng. 

Tôi lại xin mẹ ứng thêm tiền quà sáng để tôi đem cái sườn xe ra đầu ngỏ, cho họ xịt sơn cho nó láng và bóng bẩy hơn. 

Đêm trước ngày đi lấy cái sườn xe về để lắp ráp lại tôi cũng thao thức, trằn trọc như hôm nay. Chiếc xe đạp đầu đời của tôi nó không hoàn hảo như tôi muốn, nhưng nó đã tốn kém nhiều công sức và gắn bó với khoảng thời niên thiếu của tôi. 

Những chiếc vỏ xe của tôi chưa chở nhiều hoa phượng thì tôi xuống tàu rời xa quê hương để lại bao kỷ niệm vui của thuở thiếu thời.

Bao năm đi làm, cứ vài bước chân là đã được ngồi vào xe hơi bốn bánh. Cứ rồ máy xe là có thể chạy, xe đưa ta đi và đến nơi ta muốn đến mà không tốn giọt mồ hôi nào. Những lúc gần đây, tôi bỗng dưng đâm ra ghiền xe đạp. 

Vì ghiền cho nên cứ sau giờ làm hay cuối tuần lúc nào có thời gian là tôi và một vài tay cu-rơ nhiều thâm niên hơn sức lực réo nhau đạp xe lên núi để tránh cảnh phố phường với ngột ngạt, tràn đầy tiếng ồn của xe hơi. 

Cong lưng hì hục, rèn luyện sức lực cố gắng vượt lên những con dốc cao, và tập sự khéo léo bằng kỹ năng điều khiển xe đạp khi vi vút thả những con dốc đứng để hít thở không khí trong lành, sống cùng thiên nhiên khi tới đỉnh núi, khi đứng trên những ngọn núi cao, ngắm nhìn về thành phố nhỏ bé giúp cho tôi thấu hiểu những điều gì là quan trọng trong cuộc sống này là sức khỏe và gia đình. 

Tôi mong muốn có cuộc sống gia đình luôn được êm ấm quay đều, quay đều êm đềm như những vòng xe.

No comments:

Post a Comment